Nhiều người cho rằng Phật giáo dạy buông bỏ nên sẽ làm con người trở nên yếm thế, xa lánh cuộc đời. Thực ra, đó là một sự hiểu lầm khá phổ biến. Đạo Phật không dạy trốn tránh cuộc sống mà dạy con người sống giữa cuộc đời bằng trí tuệ và sự tỉnh thức.
Đức Phật sau khi giác ngộ đã không ẩn mình trong rừng sâu để hưởng sự an lạc riêng. Ngài đã dành hơn 45 năm đi khắp nơi giáo hóa, giúp đỡ con người vượt qua khổ đau. Nếu Phật giáo là yếm thế, Đức Phật đã không dấn thân phụng sự nhân loại như vậy.
Điều mà Phật giáo khuyên buông bỏ không phải là trách nhiệm, công việc hay các mối quan hệ, mà là buông bỏ tham lam, sân hận, si mê và sự chấp thủ. Một người vẫn có thể học tập, làm việc, kinh doanh, xây dựng gia đình, cống hiến cho xã hội, nhưng không bị lòng tham và sự ích kỷ chi phối. Đó là tinh thần nhập thế tích cực của đạo Phật.
Thực tế cho thấy nhiều doanh nhân, nhà khoa học, nhà giáo dục và các nhà hoạt động xã hội đã ứng dụng những giá trị của Phật giáo để sống cân bằng, làm việc hiệu quả và đóng góp nhiều hơn cho cộng đồng. Thiền tập chẳng hạn, không khiến con người lười biếng mà giúp tăng khả năng tập trung, sáng suốt và làm chủ cảm xúc.
Người Phật tử chân chính không chạy trốn khó khăn mà học cách đối diện với khó khăn bằng tâm bình tĩnh. Không bi quan trước thất bại, không kiêu ngạo khi thành công. Họ sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội, đồng thời nuôi dưỡng lòng từ bi để mang lại lợi ích cho mọi người.
Vì vậy, Phật giáo không làm con người yếm thế hay trốn đời. Ngược lại, đạo Phật giúp con người sống sâu sắc hơn, bản lĩnh hơn và tích cực hơn giữa cuộc đời đầy biến động này.



























